Đi chừng mười lăm phút, một căn biệt thự ba tầng bằng gạch đỏ kiểu Anh hiện ra trong tầm mắt.
Cánh cổng sắt uốn hoa văn mở toang, trước cửa đỗ vài chiếc xe hơi màu đen và mấy cỗ kiệu. Từ sâu trong sân viện văng vẳng tiếng nói cười, thi thoảng xen lẫn vài nốt dương cầm.
Trương Huy Giáng dừng bước trước cổng. Cô còn chưa kịp lên tiếng nhờ thông báo, gã gác cổng đã bước tới đón đầu.
Gã mặc bộ đồng phục giặt hồ phẳng phiu, nhìn cô đánh giá từ đầu đến chân. Ánh mắt gã dừng lại một lát trên chiếc áo vải thô màu xanh chàm, chiếc quần vải đen và bao kiếm sau lưng cô, lông mày lập tức cau chặt:




